Theo Tiến sĩ Vũ Thu Hương, ngoài nguy cơ bị bắt cóc, đứa trẻ còn có thể là nạn nhân của xâm hại.
Đoạn status của Ernesto Fuentes đăng ngày 31/5 kể lại một vụ bắt cóc một bé gái 5 tuổi tại Mỹ và bán cho kẻ mắc chứng ấu dâm (thích quan hệ tình dục với trẻ em) đã thu hút sự chú ý của các bậc cha mẹ. Bài viết nhận được hơn 230. 000 lượt chia sẻ này giống như một lời cảnh báo về mối nguy hiểm khôn lường xuất phát từ thói quen “khoe” ảnh con cái lên mạng xã hội. Nội dung của status như sau:
Đoạn status của Ernesto Fuentes được hơn 230. 000 lượt chia sẻ.
“Một chàng trai gửi cho bạn một yêu cầu kết bạn. Bạn không biết anh ta, nhưng anh có một hình ảnh cá nhân dễ thương nên bạn đã chấp nhận yêu cầu kết bạn.
Đó là ngày đầu tiên con gái bạn đi học. Con bé trông rất dễ thương trong trang phục mới. Bạn đã chụp một tấm ảnh của bé và đăng lên Facebook để tất cả bạn bè và gia đình có thể nhìn thấy.
Trong khi đó, người đàn ông bí ẩn có yêu cầu kết bạn, bạn vội vã chấp nhận vào sáng nay đã nhanh chóng lưu hình ảnh cô con gái bạn với trang phục dễ thương vào điện thoại của hắn và gửi bức ảnh đó đến 60 người đàn ông trên toàn thế giới với dòng chú thích: ‘Bé gái người Mỹ, 5 tuổi. Tóc nâu. Mắt đen. 5. 000 USD’.
Bạn không những đã cung cấp hình ảnh con gái của mình cho một kẻ buôn bán trẻ em mà bạn còn đưa cho hắn cả tên và vị trí chính xác nơi bé đang học. Bạn đến đón con gái vào lúc 3h chiều nhưng không ai tìm thấy cô bé. Bạn có biết, con gái yêu quý của bạn đã được bán cho một kẻ ấu dâm 43 tuổi, thậm chí trước khi bạn bước chân ra khỏi trường sáng nay.
Bây giờ cô bé đang trên đường đến Nam Phi với một cái túi trùm trên đầu, bối rối, sợ hãi và khóc lớn vì một người đàn ông cô chưa bao giờ thấy trước đây đã đón bé từ trường. Và bây giờ, bé không biết cha mẹ đang ở đâu, nơi bé đang đến là đâu hoặc những gì sẽ xảy ra với bé.
Hãy dừng kết bạn với người lại trên Facebook và dừng đăng tất cả mọi thứ về cuộc sống của bạn lên Facebook, tránh sử dụng hình ảnh của con bạn làm ảnh đại diện”.
Những bức ảnh khỏa thân của bé có thể bị sử dụng với mục đích sai trái hoặc là động cơ cho kẻ xấu.
Mạng xã hội ngày nay đã trở thành công cụ giao tiếp phổ biến của bà mẹ bỉm sữa. Họ vào mạng xã hội để nói chuyện, tham khảo kiến thức, buôn bán, chia sẻ thông tin và “khoe con” (không thể thiếu). Không ít bà mẹ thừa nhận rằng họ bị “nghiện” đăng ảnh con lên Facebook, ngày nào không viết một điều gì đó về con là thấy “không yên”. Chị Hải Hòa (Hà Nội) nói: “Mình thích chụp ảnh con vì muốn ghi lại từng giai đoạn phát triển của con. Mình chụp nhiều lắm và có những bức ảnh ngộ nghĩnh, đáng yêu thì mình muốn chia sẻ với mọi người. Đăng ảnh con lên, thấy mọi người khen, mình vui và có đôi chút tự hào nữa”.
Cha mẹ hầu như không biết về những nguy hiểm tiềm ẩn từ mạng xã hội hoặc xem nhẹ chúng. “Mạng xã hội là thế giới ảo. Còn cuộc sống của mình là đời thực. Ảo thì làm sao ảnh hưởng đến thực được. Với cả, chuyện bắt cóc đó chỉ có ở nước ngoài thôi, người ta dựng nên như thế để hù dọa mọi người. Mình luôn bảo vệ con thì không ai có thể làm hại con được”, chị Minh Trà (Nam Định) chia sẻ.
Liên quan đến vấn đề này, từ góc độ của một chuyên gia giáo dục, Tiến sĩ Vũ Thu Hương, Giảng viên khoa Giáo dục tiểu học, Đại học Sư phạm Hà Nội cho biết: “Việc đăng ảnh con lên mạng xã hội quá đỗi nguy hiểm và đã quá rõ ràng. Đứa trẻ sinh ra là một con người, nó cần sống sống an toàn và hạnh phúc. Nó không phải là món đồ chơi của bố mẹ để bảo thích làm gì thì làm.
Cha mẹ đẻ con ra hoàn toàn do ý nguyện của cha mẹ hoặc do cha mẹ ‘vô ý’ sinh ra, không phài là ý muốn của đứa trẻ. Cha mẹ phải có trách nhiệm với cuộc sống của con vì cha mẹ chính là số phận của con cái. Chỉ vì cái ý thích ‘khoe khoang’ mà đẩy con vào vòng nguy hiểm thì bố mẹ đó không xứng đáng với danh xưng là ‘Đấng sinh thành’.
Ngoài nguy cơ bị bắt cóc, đứa trẻ còn có thể là nạn nhân của xâm hại vì những bức ảnh khỏa thân của bé sẽ kích thích kẻ xấu. Ngay cả việc đưa ảnh con lên quảng cáo, tôi nghĩ cũng là không ổn. Đứa trẻ không đáng bị đem ra làm công cụ kiếm tiền hoặc công cụ khoe khoang của cha mẹ.
Việc làm này còn gấy ảnh hưởng tới tâm lý của con. Đứa trẻ nếu nếu bị xâm hại thì chắc chắn đó sẽ là cú sốc cả đời mà con không thể quên được. Có đứa bị trầm cảm, có đứa tìm đến cái chết… Nếu không bị xâm hại, nếu người ngoài cười cợt nó thì nó sẽ tức tối, xấu hổ và nặng hơn là thu mình lại, sợ hãi, thiếu tự tin.
Theo tôi, cha mẹ luôn phải nhớ, phải nhận thức rõ rằng chúng ta đang bảo hộ, nuôi dưỡng và giáo dục những con người chứ không phải thú cưng. Mọi hành vi của cha mẹ có khi đứa trẻ phải trả giá bằng cả cuộc đời chúng. Cha mẹ hãy cư xử sao để con mình có số phận tốt đẹp nhất”.
3 nhóm lỗi sai mà cha mẹ nào cũng mắc khi nuôi con
Mẹ bầu thường áp tai nghe vào bụng và mở nhạc cổ điển cho con nhưng sự thật là thai nhi không nghe thấy gì cả.
20 năm làm việc trong ngành giáo dục, TS Vũ Thu Hương – Giảng viên khoa Giáo dục Tiểu học, Đại học Sư phạm Hà Nội đã tiếp xúc với nhiều phụ huynh và nhận thấy một đặc điểm chung là “cha mẹ thường có suy nghĩ, mình đã dạy con rất nhiều, mình đã chăm con rất cẩn thận, tại sao nó… thế này, tại sao nó… thế kia. Nhưng không phải đâu, cha mẹ là số phận của con cái, chắc chắn chúng ta đã sai ở đâu đó”. 3 nhóm lỗi sai của cha mẹ khi chăm sóc, nuôi dạy con dưới đây được cô giáo Vũ Thu Hương tổng kết từ kinh nghiệm thực tế quan sát để cha mẹ cùng đọc và suy ngẫm.
1. Lỗi sai của cha mẹ trước và sau khi sinh con, nuôi con nhỏ
- Không chuẩn bị trước tư tưởng và tâm lý có con (các bố mắc lỗi này rất nhiều). Hoặc có chuẩn bị nhưng không đọc sách và tìm hiểu các kiến thức cần biết từ trước khi mang thai. Tư tưởng “trời sinh voi, trời sinh cỏ”, “lớn lên nó biết”… in đậm trong tâm trí cha mẹ làm cha mẹ vô tư mắc phải lỗi này.
- Không học trước hoặc đọc sách về chăm sóc bà bầu và thai nhi, thi nhau uống sữa bầu mà quên đi các thức ăn cần thiết khác, nghe theo kinh nghiệm của các bà, các cô đi trước, lời rỉ tai của bạn bè mặc dù chưa kiểm chứng.
Ví dụ, áp cái tai nghe vào bụng, thực sự thai nhi không nghe thấy gì cả. Việc áp tai đó chỉ truyền sóng âm và sẽ gây bất an cho thai nhi. Điều cần thiết để thai nhi phát triển tốt không phải là nghe nhạc thính phòng giao hưởng mà là tâm trạng thư thái dễ chịu của người mẹ. Vì thế, nghe nhạc là mẹ nghe và nghe theo sở thích của chính mẹ, dĩ nhiên là trừ dòng nhạc quá kích động.
Điều cần thiết để thai nhi phát triển tốt không phải là nghe nhạc thính phòng giao hưởng mà là tâm trạng thư thái dễ chịu của người mẹ.
- Không chuẩn bị trước kiến thức chăm sóc gái đẻ và trẻ sơ sinh. Việc ăn uống kiêng khem, giữ gìn quá kỹ lưỡng nhiều khi là nguyên nhân gây bệnh cho cả trẻ và mẹ. Mặc dù đây là kinh nghiệm của các bà, các cô đi trước nhưng không phải lúc nào cũng đúng.
Ví dụ, gái đẻ bị “cấm” tắm trong cả tháng trời thì không những gây ức chế, khó chịu cho mẹ, có thể sinh bệnh mà còn tạo tâm lý cho bệnh căng thẳng sau sinh thêm trầm trọng. Ngoài ra, vi khuẩn tích lũy do mẹ không tắm dễ dàng truyền sang con, làm suy yếu hệ miễn dịch của con.
Cùng với đó, sau khi sinh, hai mẹ con bị “nhốt” vào phòng ấm áp và kín gió. Chính điều này làm cho trẻ bị suy yếu khả năng miễn dịch bởi vì làm quen từ từ với môi trường là tạo khả năng miễn dịch tốt nhất. Ngay từ khi mới ra đời, cứ giữ mãi trong môi trường ấm áp, tuyệt vời sẽ làm trẻ quen và sau này ra ngoài sẽ càng dễ bị bệnh.
- Tin sái cổ vào quảng cáo của các công ty thực phẩm chức năng, cho con uống thuốc vô tội vạ mà không hỏi các chuyên gia y tế. Đến khi thận của con yếu, con xảy ra chuyện lại than khóc là trời đất ơi, sao khổ thế?
- Luôn nghĩ trẻ như một cái máy nghiền thức ăn. Nếu trẻ không ăn thì sẽ bị “chết” ngay hôm sau. Đồng thời yêu cân nặng hơn sức khỏe của con, định nghĩa con béo là con khỏe. Vì thế, nhồi con ăn như nhồi con vịt trước khi ra chợ bán. Không quan tâm cách con ăn có tạo sức khỏe cho con không, có gây hại gì cho con không mà chỉ quan tâm là hôm nay đã nhồi được cho con mấy bữa, mấy bát.
- Không coi con là sinh vật, có nhu cầu ăn uống và khả năng tiếp nhận thức ăn có giới hạn. Cho con ăn quá nhiều bữa, quá nhiều đồ bổ. Tâm niệm là con mình sinh ra đã ghét ăn, không ép ăn là không ăn. Đây là tư tưởng vô cùng phản khoa học. Từ tư tưởng này, ép con ăn thật lực chính là đã phá hỏng đi hệ tiêu hóa của con và tạo cho con bệnh chán ăn. Căn bệnh này đã giết chết vô cùng nhiều người trên thế giới, đặc biệt là giới người mẫu.
- Không cho con chơi cát, chơi thể thao. Con tích lũy năng lượng rất nhiều do được bồi dưỡng thật lực nhưng không có các hoạt động để xả ra. Khi con dư năng lượng, nghịch phá trong nhà thì lại kết tội là con nghịch quá, phá quá và đánh mắng con.
- Luôn là tín đồ của các thiết bị điện tử. Chúng ta gọi ti vi là vô tuyến (nghĩa là không dây và truyền thông tin qua sóng), điện thoại cũng không dây… như vậy các thiết bị điện tử chính là các thiết bị thu phát sóng. Sống trong môi trường toàn sóng điện từ, chắc chắn não trẻ sẽ bị ảnh hưởng. Gia đình nào bật ti vi hoặc sử dụng điện thoại nhiều thì não trẻ càng dễ bị tổn thương.
- Đây là “tội” của các bố khi coi việc dạy bảo và chăm sóc con cái là của các mẹ. Nếu các mẹ làm không tốt là do các mẹ quá kém cỏi. Việc của bố là đi kiếm tiền về (có thể đưa hoặc không đưa cho mẹ), và đi chơi, nằm khểnh. Điều này làm tăng cường ức chế của mẹ và con càng dễ bị ăn đòn.
- Thấy con dễ thương nên chụp ảnh khỏa thân của con rồi khoe khắp nơi, đặc biệt là trên facebook. Đến khi con bị hại thì lúc đó lại đổ lỗi cho kẻ xấu mà quên rằng mình đã tiếp tay cho kẻ xấu hại con mình.
2. Lỗi sai của cha mẹ khi hướng bé hình thành tính cách, nhân cách
- Coi thường trẻ, luôn nghĩ trẻ vài tháng tuổi là sinh vật yếu ớt, không thể tự lo được và không có ý thức dạy trẻ. Đáng ra trẻ biết ngồi là phải dạy bốc ăn rồi. Từ đó nâng cao dần kỹ năng sống của trẻ, làm trẻ thêm bận rộn và sẽ ít thời gian phá phách.
- Trẻ mới é lên một cái là lao ngay ra, “mẹ thương, bố thương”, làm cho trẻ cảm thấy mình thật “đáng thương”. Điều này hình thành tâm lý thích gây gổ để cha mẹ vỗ về. Đây là tiền đề của tính ăn vạ.
- Ôm ấp con suốt ngày. Ôm ấp nhiều quá tạo cho con tâm lý vỏ bọc. Con cảm thấy yên ổn, an tâm khi nằm trong vỏ bọc. Nhưng nếu mẹ đi vắng hoặc phải đi học thì bé bị quẳng ra ngoài vỏ bọc và đương nhiên sẽ hoảng sợ. Điều này sẽ tạo ra tâm lý thiếu tự tin ở trẻ. Vì thế, hãy để cho con yên nếu như nó đang không có chuyện gì xảy ra.
- Luôn nghĩ rằng trẻ hiểu 100% những gì bố mẹ dạy bảo và… dạy liên tục bằng lời. Trẻ dưới 2 tuổi khả năng nghe hiểu rất kém. Các trẻ sẽ không hiểu tại sao lại bị mẹ quát mắng ầm ầm. Trẻ chỉ sợ vì tiếng động, lời quát chứ ý nghĩa của câu nói thì không hiểu được.
- Rất thương xót con, không muốn con bị phạt, tội lắm… nhưng lại thấy cho con ăn đòn là bình thường. Xúc phạm nhân cách của con, đánh con, có thể gây tổn thương cho con thì không sao nhưng phạt không cho con đi chơi thì thật quá đáng, quá tệ. Từ tâm lý này, cha mẹ vừa dạy con không hiệu quả (không phạt mà) vừa làm con bị tổn thương liên tục vì đòn roi và quát mắng.
Ôm ấp nhiều quá tạo cho con tâm lý vỏ bọc.
- Làm nhiều hành vi “bậy bạ” và nghĩ đơn giản là con chưa biết gì. Khi con học theo thì đánh mắng nó. Bắt con chào trong khi bản thân lại không chào con. Con không chào thì quát mắng con ầm ầm. Nói tục thoải mái nhưng con… đương nhiên không được nói tục. Vứt rác lung tung khắp phổ nhưng con mà ném rác ra nhà là mắng.
- Luôn có suy nghĩ là “con còn bé, biết gì mà dạy”. Dĩ nhiên là con chưa biết thì phải dạy cho biết. Nhưng dạy con phải dạy từ các hành vi sống của mình, từ các luật lệ nhỏ nhưng nghiêm túc của gia đình chứ không phải roi vọt. Con càng nề nếp sớm càng ngoan và dễ dạy.
- Không dứt khoát và nói không làm. Dọa con thì rất khiếp đảm nhưng không dám thực hiện. Vài lần con bắt thóp, chả sợ gì cái lời dọa nạt đó. Khi con hư như vậy thì kết tội con lì lợm và kết cục là con vẫn bị ăn roi.
- Hay lôi ma quỷ, các chú công an, các ông bà già ra dọa con… làm cho con cảm thấy thế giới thật đáng sợ. Điều này xảy ra thành lệ luôn mà các cha mẹ vẫn thắc mắc tại sao con thiếu tự tin?
- Nói dối như cuội. Luôn có suy nghĩ con nó bé, nó chả nhận ra lời nói dối đâu. Thế là nói dối thoải mái và đến lúc con bắt chước thì lại đánh, mắng con là “đồ dối trá”.
- Không đọc truyện cho con, không kích thích con đọc sách. Đến khi con lười đọc sách thì lại mắng con.
- Cáu gắt vì các vấn đề khác trong cuộc sống và dồn cơn tức giận lên con. Con hoàn toàn không có lỗi nếu bố mẹ cãi nhau hoặc sếp trách móc mẹ.
3. Lỗi sai của cha mẹ khi con đi học
- Tống con đến trường mầm non đột ngột. Từ lúc sinh ra con đã quen với môi trường gia đình và luôn có người bảo trợ, tự dưng bị tống cổ đến nơi xa lạ với hàng đống người xa lạ. Thế nhưng, khóc và ốm thì rõ là con hư rồi. Việc chuẩn bị tâm lý cho con đi trẻ không được bố mẹ quan tâm mà còn gọi đi trẻ là “đi bộ đội”.
-. Nghĩ “giao việc nhà cho con là bóc lột sức lao động của con”, vì thế, không giao việc nhà cho các con, không yêu cầu con giúp đỡ mọi người. Đến khi con ích kỷ thì lại mắng con, xúc phạm nhân cách của con.
- Giao việc nhà thì trả lương cho con. Đến lúc con lớn lên, làm việc gì cũng đòi trả lương thì lại mắng con. Đến khi con sống ích kỷ, không thích cống hiến cho cộng đồng thì lại mắng con.
- Quá thích thành tích. Cứ nghe các công ty giáo dục quảng cáo cái gì thông minh, cái gì sớm là thích vô cùng và cho con theo mà chẳng cần biết nó có gây hại gì cho con không. Đây cũng chính là lý do cho con uống quá nhiều sữa trong khi cơ thể con người cần đầy đủ các chất, không quá nhiều và không quá ít. Nếu chỉ tập trung vào một món thì sẽ bị dư thừa một số chất và thiếu hụt một số chất. Điều này là lý do trẻ bị suy dinh dưỡng thiếu cân, hoặc béo phì. Cả hai bệnh này đều nguy hiểm với sức khỏe của trẻ.
- Không dạy con các quy tắc ứng phó với các tình huống nguy hiểm. Con phải luôn biết trước mọi thứ và cần có kỹ năng thành thục về việc này để khi xảy ra sự cố là tự con xử lý tốt luôn. Tầm tuổi học những điều này nên từ 3 tuổi.
- Bắt con vui vẻ, hòa đồng với mọi người mà không dạy con các nguyên tắc tự bảo vệ bản thân khỏi nạn xâm hại, bắt cóc, lạm dụng. Đến khi xảy ra chuyện rồi thì lúc đó lại bao biện và đổ lỗi cho kẻ đã làm hại con mình.
So sánh con với người khác khiến con nghĩ rằng bố mẹ ghét con, thất vọng vì con nên sinh tính ‘cùn’ ở trẻ.
- Ép con học trước. Luôn nghe lời rỉ tai của các bạn bè, cứ ép con học làm cho con sợ học trước khi vào lớp. Thuê người dạy con học đọc, học viết để đem khoe mà chẳng quan tâm là tâm lý và trí não của con bị ảnh hưởng thế nào về chuyện học trước này.
- Không tìm hiểu trước về trường, lớp tiểu học. Đến khi con đổi cấp từ mầm non lên tiểu học mà không quen thì đánh mắng con.
- Không dạy con cách tự thức dậy sớm vào buổi sáng. Sáng nào cũng hò hét con dậy, con dậy muộn thì lại mắng con.
- Không giáo dục “việc học là việc của con, là quyền lợi và nghĩa vụ của con”. Luôn nhắc nhở con học bài nên con không có ý thức tự giác. Đến khi con lười học thì đánh mắng con.
- Luôn tìm cách can thiệp vào việc dạy học của cô giáo. Luôn nghĩ rằng cô như một “con cọp”, cứ có tiền, có phong bì là cô chăm sóc con mình. Hễ cô than phiền về con là nghĩ hoặc con mình quá hư hoặc cô gây sự để vòi tiền.
- Luôn nghĩ rằng cô giáo và bạn bè có thể hại con nên mới nghe mâu thuẫn chút xíu đã nhảy chồm lên đến gặp cô giáo, các thày cô hiệu trưởng, hiệu phó để gây sức ép trong khi không biết rằng làm vậy là “bảo kê” cho tính xấu của con, can thiệp vào việc dạy dỗ của thày cô thì con mình ngày càng xấu tính. Đến khi con hư thật sự lại đổ tại số.
- Bản thân có khi học chẳng giỏi nhưng luôn muốn con phải đầu bảng để đem khoe. “Tội” này còn kèm theo cái “tội” lúc nào cũng khoe mình giỏi. Đến khi con phát hiện ra thực chất thì thôi rồi thì sẽ thay đổi hình ảnh đẹp của bố mẹ trong mắt con.
- Lấy các gương điển hình người tốt việc tốt về để con học tập. Sự so sánh kiểu đó chỉ gây ra ức chế cho con và làm con nghĩ bố mẹ ghét, bố mẹ thất vọng vì con. Con sẽ cùn lên, càng ngày càng hư.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét